Tom Finney – Chuyên gia đá cánh xuất sắc nhất mọi thời đại

63
nhà cái zbet

Cố huyền thoại Tom Finney đã được phong tước Hiệp sĩ (được gọi là Sir). Ông là một trong những cầu thủ nổi bật nhất mà bóng đá Anh từng sản sinh ra. Finney còn được đánh giá rất cao với khả năng sử dụng khá tốt hai chân. Tuy nhiên, với việc giành trọn sự nghiệp gắn bó với Preston North End cho nên ông đã không có nổi danh hiệu tập thể nào.

nhà cái fabet

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA: 1954, 1957
Preston North End
  • Giải bóng đá hạng nhất: Á quân 1952-53, 1957-58
  • Giải bóng đá hạng nhì: 195-51
  • Cúp FA: Á quân 1954

2. Tiểu sử

Sir Thomas Finney CBE sinh ngày 5 tháng 4 năm 1922 – mất ngày 14 tháng 2 năm 2014. Ông là một cầu thủ bóng đá người Anh chơi từ năm 1946 đến 1960 cho CLB Preston North End và ĐTQG Anh. Trong suốt sự nghiệp của mình, Finney có hơn 400 trận thi đấu cho Preston North End và 70 lần khoác áo đội tuyển Anh. Ông ghi được 30 bàn thắng trong màu áo đội tuyển quốc gia và đứng thứ 6 trong danh sách các cây săn bàn hàng đầu mọi thời đại.

3. Sự nghiệp thi đấu trước chiến tranh Thế giới

Được truyền cảm hứng từ cha mình, một người hâm mộ bóng đá nhiệt thành, Finney đã bắt đầu chơi bóng từ rất sớm ở trường và luyện tập thường xuyên trên các cánh đồng gần nhà. Tham vọng của ông là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp nhưng thể lực có phần ốm yếu chỉ cao 1.45 m vào năm 1936 ở tuổi 14 đã phần nào cản trở con đường tiến đến ước mơ của ông.

nhà cái nbet

Vào năm 1937, Finney nhìn thấy một thông báo do Preston North End đăng trên tờ báo địa phương tuyển các cầu thủ trẻ từ 14 đến 18 tuổi. Finney đã nhờ cha giúp để được tham gia vào đội bóng. Nhanh chóng sau đó, ông đã có một trận đấu xuất sắc trong buổi thử chân và ngay lập tức được đề nghị ký hợp đồng với mức lương £2 một tuần. Thế nhưng ngay sau khi Finney chuyển sang thi đấu cho đội một thì chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu. Điều đó đã khiến Giải bóng đá hạng nhất và cúp quốc gia đã bị hoãn.

game bài B52club

Trong thời gian chiến tranh bùng nổ, ông được gọi phục vụ trong Quân đoàn Thiết giáp Hoàng gia năm 1942. Finney chiến đấu cho Quân đoàn số 8 của Montgomery ở Ai Cập. Sau đó, tại Ý, ông tham gia trận đấu cuối cùng trong trận Argenta Gap vào tháng 4 năm 1945 với tư cách là một người lái xe tăng Stuart với chiếc Lancers thứ 9.

4. Sự nghiệp thi đấu sau chiến tranh Thế giới

Sau khi việc thi đấu trở lại bình thường, Finney có trận ra mắt cho Preston vào tháng 8 năm 1946 và nhanh chóng trở thành một tiền đạo quan trọng của đội bóng. Hai mươi tám ngày sau lần đầu tiên khoác áo Preston ở Liên đoàn bóng đá, và ở tuổi 24, Finney đã có trận ra mắt đội tuyển Anh trước Bắc Ireland tại Belfast, ghi một bàn trong chiến thắng 7-2. Ông đã có 76 lần khoác áo ĐTQG và ghi được 30 bàn thắng trong sự nghiệp quốc tế kéo dài 13 năm.

Năm 1952, chủ tịch Nat Buck của CLB Preston đã từ chối lời đề nghị mua Finney với giá 10.000 bảng Anh trong vòng hai năm từ CLB Ý Palermo. Ông được bình chọn là Cầu thủ của năm trong 1953-54, mùa giải mà ông lần đầu tiên thi đấu trong trận chung kết FA Cup, nơi Preston để mất 3-2 trước West Bromwich Albion. Finney tiếp tục được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm 1956-57. Tuy nhiên, ông không thể tham dự trận Chung kết FA Cup 1954 do không phong độ không ổn định của mình.

Trong mùa giải 1956-57, ông cùng với Tommy Thompson đã ghi được tổng cộng 57 bàn thắng. Mùa giải 1957-58 tổng số bàn thắng của họ được nâng lên là 60 bàn. Vào tháng 6 năm 1958, Finney đã ghi bàn thắng quốc tế thứ 29 vào lưới Liên Xô để trở thành Vua phá lưới mọi thời đại của đội tuyển Anh. Vào tháng 10, ông tiếp tục ghi bàn thắng thứ 30 vào lưới Bắc Ireland để trở thành người duy nhất giữ kỷ lục này. Lần cuối cùng Finney thi đấu cho đội tuyển Anh là vào tháng 10 năm 1958, trong chiến thắng 5-0 trước Liên Xô tại Wembley.

Finney từ giã sự nghiệp thi đấu năm 1960 vì chấn thương háng dai dẳng. Ông đã chơi toàn bộ sự nghiệp của mình cho CLB địa phương. Vào cuối mùa giải 1960-61, mùa giải đầu tiên sau khi Finney giải nghệ, đội bóng Preston bị xuống hạng khỏi danh sách đội bóng hàng đầu của Anh. Năm 1962, ông chơi ở Giải bóng đá chuyên nghiệp miền Đông Canada với Thành phố Toronto, nơi ông thi đấu một trận và ghi một bàn thắng. Sau đó, Finney nghỉ hưu một thời gian ngắn vào năm 1963 để chơi cho CLB Bắc Ireland Distillery trong trận đấu với Benfica ở Cúp châu Âu.

Dù chỉ là một cầu thủ chuyên chạy cánh, thế nhưng sau 473 trận ở Preston, Tom Finney góp công đến 210 bàn. Giúp đội nhà hai lần giành ngôi Á quân First Division vào các mùa giải 1952-53, 1957-58, một lần về ba ở mùa giải 1956-57 và một lần lọt vào trận chung kết FA Cup năm 1954.

5. Lời kết

Sir Tom Finney chính là minh chứng điển hình nhất cho hình mẫu đội bóng “một người”. 14 năm chơi bóng tại đây, cầu thủ sinh thời từ chính mảnh đất này đã giúp CLB vùng Lancashire trở mình thành gã khổng lồ. Ông cũng là cầu thủ duy nhất trong đội hình Preston được triệu tập lên tuyển Anh tham dự các kỳ World Cup 1950, 1954 hay 1958. Điều đó cho thấy sự chênh lệch lớn về trình độ giữa ông và phần còn lại ở CLB chủ quản. Có lẽ, Huyền thoại Tom Finney chính là người khai sinh ra khái niệm “đội bóng 1 người”. Tuy vậy, chính sự phụ thuộc quá lớn vào một cá nhân đã làm hại Preston North End. Đội bóng này xuống hạng khi Tom Finney treo giày và không một lần trở lại giải đấu cao nhất nước Anh 39 năm sau đó.

game bài 789club