Ray Parlour – “Romford Pele” của xứ sở sương mù

85
nhà cái zbet

Ray Parlour không bao giờ đánh mất khả năng chuồi bóng và quyết tâm giành chiến thắng, điều đó đã mang lại cho anh sự cân bằng trong lối chơi và tình cảm của những CĐV Pháo thủ, càng ngày Parlour càng thi đấu tinh tế hơn. Tập luyện và thi đấu bên cạnh những Patrick Vieira hay Dennis Bergkamp chắc chắn đã mang lại điều đó. Parlour trung thành, đáng tin cậy, một tiền vệ gan lì, vững chãi – và còn hơn là một cầu thủ giỏi.

nhà cái fabet

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Cầu thủ xuất sắc nhất Premier League: Tháng 3 năm 1999
Arsenal
  • Premier League: 1997-98, 2001-02, 2003-04
  • Cúp FA: 1992-93, 1997-98, 2001-02, 2002-03
  • Cúp Liên đoàn bóng đá: 1992-93
  • FA Community Shield: 1998, 1999, 2002
  • Cúp vô địch UEFA Cup: 1993-94
Anh U21
  • Giải đấu Toulon: 1994

2. Tiểu sử

Raymond Parlour sinh ngày 7 tháng 3 năm 1973. Anh là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh, từng chơi ở vị trí tiền vệ từ năm 1992 đến năm 2007. Anh đã dành sự nghiệp của mình để chơi cho đội bóng Arsenal, Middlesbrough và Hull City.

3. Sự nghiệp CLB

  • Arsenal

Parlour là một trong những người xuất sắc nhất ở lứa cầu thủ của anh ở Arsenal, nơi anh đã gắn bó suốt 14 năm trong sự nghiệp của mình. Parlour gia nhập Pháo thủ với tư cách một cầu thủ học việc năm 1989. Và anh có trận đấu đầu tiên tại đội một ngày 29 tháng 1 năm 1992 trong trận gặp Liverpool trên sân Anfield. Trong trận đấu đó the Gunners đã thua với tỉ số 0-2.

nhà cái nbet

Anh tiếp tục thăng tiến trong sự nghiệp của mình một vài năm sau. Trong khoảng thời gian đó anh được đá cho đội tuyển U21 Anh và được ra sân 12 trận. Sau đó anh có phong độ tốt vào khoảng năm 1994-95 và được chơi trận chung kết Cup Winners’ Cup. Tuy nhiên Arsenal đã để thua Real Zaragoza. Parlour chỉ thực sự phát huy được hết tài năng của mình khi Arsène Wenger đến với Arsenal năm 1996. Anh trở thành một sự lựa chọn thường xuyên cho vị trí tiền vệ cánh phải hay tiền vệ trung tâm trong đội hình Arsenal.

game bài B52club

Phù thuỷ người Hà Lan là ngôi sao của đội hình giành cú Double đầu tiên của Wenger nhưng Parlour mới là cầu thủ nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất trận chung kết FA Cup thắng Newcastle vào tháng 5 năm 1998 tại Wembley. Anh chưa bao giờ ghi nhiều bàn thắng, nhất là chỉ với một bàn thắng khiêm tốn trước khi Wenger đến Arsenal nhưng lại thường ghi những bàn thắng ngoạn mục. Cú hat-trick tuyệt vời trong trận đấu gặp Werder Bremen, một lần khác trong trận gặp Newcastle và cú sút sấm sét vào lưới Valencia tại sân Highbury trong khuôn khổ Champions League đã in sâu vào tâm trí của các CĐV Pháo thủ.

Sau đó, anh tiếp tục gặt hái thành công tại Arsenal (trong đó có cú đúp năm 2002) nhưng nhìn chung anh là một người thầm lặng và ít được sự chú ý của các CĐV hơn so với những đồng đội nổi tiếng khác tại Arsenal. Đặc biệt là anh luôn bị núp dưới bóng của Patrick Viera trong phần lớn thời gian anh ở CLB. Cuối cùng anh đã khẳng định được vị trí của mình bằng bàn thắng ở khoảng cách 30 yard mở tỉ số trong trận chung kết FA cup với Chelsea năm 2002. Bàn thắng được bình chọn là bàn thắng đẹp nhất trận đấu và “never mind, only Ray Parlour” (không cần nghĩ, chỉ có thể là Ray Parlour). Arsenal dành thắng lợi 2-0. Bàn thắng còn lại được ghi bởi Fredrik Ljungberg. Trong suốt thời gian ở “xứ sở sương mù”, anh đã 3 lần cùng Arsenal đạt PL, 4 chiếc cup FA, 1 League cup và 1 European Cup Winners’ Cup. Parlour đã chơi 467 trận cho CLB và ghi được 32 bàn thắng.

Sau khi giành được cú Double thứ hai vào năm 2002, anh phải ngồi ngoài sân vì chấn thương đầu gối và vì sự tỏa sáng của Freddie Ljungberg. Nhưng Parlour vẫn là thành viên quan trọng trong đội hình, đã thay thế Patrick Vieira khi đó bị chấn thương trong trận chung kết FA Cup thắng Southampton và mang băng đội trưởng trong chiến thắng nổi tiếng 5-1 trước Inter Milan tại Giuseppe Meazza.

  • Middlesbrough

Mùa hè năm 2004, anh chuyển đến Middlesbrough trong sự tiếc nuối của nhiều cổ động viên Arsenal. Trong trận chung kết Cup UEFA năm 2006 anh đã không được ra sân. Trận đấu đó Middlesbrough thua 4-0 trước Sevilla.

  • Hull City

Vào ngày 9 tháng 2 năm 2007, anh ký hợp đồng với Hull City cho đến cuối mùa giải 2006-07. Sau khi giúp đội bóng tránh bị tụt hạng, vào ngày 1 tháng 6, Parlour đã xác nhận rằng anh không được đề nghị ký hợp đồng mới.

Vào tháng 6 năm 2012, anh là một trong số những cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đồng ý gia nhập Wembley để thi đấu trong mùa giải FA Cup. Parlour và các cựu cầu thủ quốc tế như Graeme Le Saux, Martin Keow, Claudio Caniggia, và Brian McBride đều đồng ý tham gia đội bóng dù đã nghỉ hưu.

4. Sự nghiệp quốc tế

Parlour đã có 12 lần ra sân cho đội U21 Anh. Tuy nhiên anh đã không có mặt tại World Cup 1998 và HLV Glenn Hoddle đã đưa Darren Anderton vào thay vị trí của anh.

Parlour có trận đấu đầu tiên trong sự nghiệp thi đấu Quốc tế cho ĐTQG Anh tại vòng loại Euro 2000 trong trận đấu với Ba Lan diễn ra vào ngày 27 tháng 3 năm 1999. Anh đã có 10 lần khoác áo đội tuyển, tuy vậy anh lại không ghi được bàn thắng nào.

Lần gần nhất anh có mặt đó là tại vòng sơ loại 2002 FIFA World Cup trong trận gặp Finland ngày 11 tháng 11 năm 2000. Trong trận đấu đó anh đã có một cú sút từ tầm 30 yard và bóng đập xà ngang và ra ngoài. Trận đấu kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng. Parlour chưa từng dành được danh hiệu riêng nào cho mình trong những trận chung kết. Chấn thương đầu gối đã buộc anh phải vắng mặt tại Euro 2000. Lần có mặt cuối cùng của anh là trong trận đấu giao hữu với Italy diễn ra vào ngày 15 tháng 11 năm 2000. Sau đó Parlour còn được HLV Sven-Goran Eriksson gọi vào đội tuyển thi đấu thêm một vài trận nữa.

5. Lời kết

Parlour luôn có một mối gắn kết đặc biệt với CĐV Arsenal. Một phần vì anh xuất thân từ lò đào tạo của đội, một cậu nhóc đến từ Romford lỡ yêu những dãy hành lang cẩm thạch, chiếc ca-nong trên ngực áo và tiếng gầm vang của khán đài North Bank. Và một phần vì lối chơi bóng đáng tin cậy của anh trong suốt hơn 14 năm cống hiến ở thành London.

game bài 789club