Paul Scholes – Chàng hoàng tử bé của thành Manchester

nhà cái DABET

Có những con người nhỏ bé đi qua sân cỏ thế giới nhưng để lại những dấu giày vĩ đại, hằn sâu vào tâm trí người hâm mộ. Paul Scholes, chàng Hoàng tử bé của Manchester United là một con người như thế.

game bài IwinClub

1. Sự nghiệp qua những con số

1.1. Cá nhân

  • Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Premier League (3): 1/2003, 12/2003, 10/2006
  • Đội hình xuất sắc nhất năm của PFA (3): 2000–01, 2002–03, 2006–07
  • Đội hình tiêu biểu kỷ niệm 10 năm ra đời Premier League (1992–93 tới 2001–02)
  • Đội hình tiêu biểu Premier League đầu thế kỷ 21
  • Ngôi đền của những huyền thoại bóng đá Anh (English Football Hall of Fame): 2008

1.2. Câu lạc bộ

Manchester United
  • Giải bóng đá ngoại hạng Anh (11): 1995 – 1996, 1996 – 1997, 1998 – 1999, 1999 – 2000, 2000 – 2001, 2002 – 2003, 2006 – 2007, 2007 – 2008, 2008 – 2009, 2010 – 2011, 2012 – 2013.
  • Cúp FA (3): 1995 – 1996, 1998 – 1999, 2003 – 2004.
  • Cúp Liên đoàn bóng đá Anh (2): 2008 – 2009, 2009 – 2010.
  • Siêu cúp Anh (5): 1996, 1997, 2003, 2008, 2010.
  • UEFA Champions League (2): 1998 – 1999, 2007 – 2008.
  • Cúp bóng đá liên lục địa (1): 1999.
  • Giải vô địch bóng đá thế giới các câu lạc bộ (1): 2008.

1.3. Quốc tế

U-18 Anh
  • Giải vô địch bóng đá U-18 châu Âu: 1993

2. Tiểu sử

Ngày 16 tháng 11 năm 1974, Paul Scholes được sinh ra tại bệnh viện Hope ở Salford, Manchester, là con trai của ông bà Stewart và Marina Scholes. Bà ngoại anh là người gốc ở Cộng hòa Ireland trong khi ông ngoại anh là người Bắc Ireland. 

Cái lạnh nghiệt ngã của mùa Đông năm đó đã khiến cậu bé Scholes mắc chứng hen suyễn, nguyên nhân khiến cơ thể của anh không thể phát triển bình thường.

game bài B52Club

Cho đến khi trưởng thành, chiều cao của Scholes chỉ là 1m68, quá thấp so với tiêu chuẩn nhân chủng học châu Âu và đối với một tiền vệ bóng đá. Nhưng đó chưa phải đã hết, định mệnh còn ban tặng cho Scholes món quà nghiệt ngã khác: căn bệnh viêm lồi củ trước xương chày, một dạng tổn thương xương khớp ở tuổi nhi đồng.

Nhằm mục đích chữa bệnh và nâng cao thể lực cho con, ông bố Stewart đã hướng cậu cả của mình tới bóng đá. 5 tuổi, Paul Scholes đã được đăng ký theo học bóng đá tại một trường tiểu học trong vùng. Cứ như thế, trái bóng dính theo số phận của Paul Scholes đến tận bây giờ.

game bài RikVip

Trái ngược với thể chất yếu ớt, điều hiếm thấy với một con người chứa trong huyết quản mình dòng máu hung tợn của người Ireland, Paul Scholes sở hữu một cá tính khá đặc biệt. Đó là pha trộn của sự lì lợm, ương bướng, cứng rắn nhưng lại khá khép kín. Đến nỗi đã có lúc người ta tưởng Paul Scholes bị tự kỷ.

Song chính nhờ cá tính này mà Paul Scholes trụ lại được với bóng đá, vượt lên mọi rào cản từ thể lực, hệ hô hấp, xương khớp đến môi trường bóng đá máu lửa của khu vực trung tuyến, biến anh từ đứa bé ốm o, khật khừ thành cầu thủ khoác áo Man United bền bỉ nhất, suốt từ năm 1988 đến 2013.

game bài 789CLub

3. Sự nghiệp CLB

Born To Be Red Devil – Sinh Ra Để Làm Quỷ đỏ, cả sự nghiệp thi đấu của chàng hoàng tử tóc vàng đều dành cho đội bóng thành Manchester. Sự nghiệp của Paul Scholes được chia thành nhiều giai đoạn. Cùng với đó là sự thống trị gần như tuyệt đối của Man United ở Premier League cũng như thi đấu rất thành công ở Champions League.

3.1. Giai đoạn 1994 – 1999

Hành trình đi vào ngôi đền dành cho các huyền thoại M.U của Scholes trải đầy chông gai. Như tất cả đều biết, Scholes thuộc Thế hệ 92 huyền thoại của Quỷ đỏ, cùng với David Beckham, Nicky Butt hay anh em nhà Neville.

Tuy nhiên, so với đám chiến hữu, Scholes bị đánh giá thấp hơn rất nhiều. Vì thể trạng yếu đuối của mình, Scholes không có tên trong đội trẻ M.U vô địch FA Youth Cup 1992, tiếng vang đầu tiên và định hình Thế hệ 92. Scholes trở thành cầu thủ chuyên nghiệp vào ngày 23 tháng 7 năm 1993 và được trao áo đấu số 24, nhưng anh không tạo được dấu ấn nào trong đội hình chính. Đến mùa giải 1994 – 1995, chàng tiền vệ nhỏ con này có 17 lần ra sân và ghi được 5 bàn thắng.

Trong trận đấu đầu tiên tại cúp Liên đoàn vào ngày 21/09/2994, Paul Scholes đã có một cú đúp vào lưới Port Vale. Ba ngày sau anh có trận đấu đầu tiên ở giải Ngoại hạng Anh gặp Ipswich và cũng có một bàn thắng trong thất bại 2 – 3 của United trước đội chủ nhà. Scholes tiếp tục có một cú đúp vào ngày 10/12 khi United đánh bại QPR trên sân Loftus Road. Ngày 03/01/1995 anh có bàn thắng đầu tiên trên sân Old Trafford khi mở tỷ số trong chiến thắng 2 – 0 trước Coventry.

Scholes vào sân thay người trong trận chung kết Cúp FA 1995 gặp Everton, trận đấu mà United đã thua với tỉ số 0 – 1. Anh đã có 2 lần suýt lập công ở gần cuối trận đấu nhưng không thể thắng được thủ môn Neville Southall.

Ở mùa giải 1995 – 1996, sau khi Mark Hughes chuyển đến Chelsea, Scholes đã có nhiều cơ hội thi đấu ở đội hình chính hơn. Trong 2 tháng đầu của mùa giải, anh trở thành người đá cặp trên hàng công với Andy Cole sau khi Eric Cantona bị treo giò. Scholes đã ghi 14 bàn ở tất cả các giải đấu và United trở thành đội bóng Anh đầu tiên 2 lần giành cú đúp. Ở mùa giải 1996 – 1997, anh giành tiếp một chức vô địch Premier League nữa nhưng chỉ ghi được 3 bàn thắng trong 16 trận.

Scholes chuyển sang vị trí tiền vệ trung tâm ở mùa giải 1997 – 1998 sau khi Roy Keane bị chấn thương đầu gối vào cuối tháng 9 và không thể tiếp tục thi đấu. United kết thúc mùa giải mà không giành được danh hiệu nào.

Đỉnh cao trong sự nghiệp của cả thế hệ 92 nói chung và Paul Scholes nói riêng diễn ra ở mùa giải 1998 – 1999. Man United giành cú ăn 3 lịch sử (Premier League, Cúp FA, và UEFA Champions League). Anh đã ghi một trong hai bàn thắng của Manchester United ở trận chung kết Cúp FA gặp Newcastle. Anh cũng ghi một bàn vào lưới Inter Milan trong trận tứ kết UEFA Champions League 1998 – 1999. Anh vào sân thay Nicky Butt trong trận bán kết lượt về gặp Juventus. Tuy nhiên, anh phải nhận một thẻ vàng trong trận đấu này và không thể tham dự trận chung kết gặp Bayern Munich do bị treo giò.

3.2. Giai đoạn 2000 – 2011

Vào ngày 25 tháng 3 năm 2000, Scholes ghi một những bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp trong trận gặp Bradford City. David Beckham thực hiện quả phạt góc thẳng tới vị trí của Scholes và anh ngay lập tức thực hiện cú vô lê vào góc lưới. Một tuần sau đó Scholes có hat-trick đầu tiên cho đội bóng áo đỏ trong chiến thắng 7 – 1 trước West Ham United.

Vào mùa giải 2001 – 2002, Manchester United hoàn tất hợp đồng chuyển nhượng với cầu thủ người Argentina Juan Sebastián Verón. Để hỗ trợ cho Scholes và Veron, huấn luyện viên Ferguson vẫn kiên trì với sơ đồ 4-4-1-1, trong đó Scholes chơi ở vị trí tiền đạo lùi phía sau Ruud van Nistelrooy còn Roy Keane và Veron chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm. Trong các trận trên sân khách ở châu Âu, Scholes thường thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm với Veron trong khi Keane đá ở vị trí mỏ neo đằng sau. Tuy vậy, Scholes đã thất bại trong việc thích nghi với sơ đồ chiến thuật và phong độ của anh đã đi xuống.

Mùa giải 2002 – 2003, Scholes ghi được 20 bàn thắng (số bàn thắng nhiều nhất anh ghi được trong một mùa trong suốt sự nghiệp của mình) ở tất cả các giải đấu, con số này giảm xuống còn 14 bàn trong mùa giải 2003 – 2004.

Scholes ghi bàn thắng ấn định tỉ số trận bán kết Cúp FA 2003 – 2004 trước Arsenal, và cùng United chiến thắng 3 – 0 trước Millwall trong trận chung kết. Anh giúp Manchester United lọt vào trận chung kết Cúp FA 2005 nhưng Quỷ đỏ đã để thua Arsenal trong loạt luân lưu do cú sút của anh bị Jens Lehmann cản phá.

Scholes phải nghỉ thi đấu trong giai đoạn 2 mùa giải 2005 – 2006 do mắc chứng suy giảm thị lực. Nguyên nhân của căn bệnh này ban đầu chưa chắc chắn, làm dấy lên mối lo ngại rằng nó có thể kết thúc sự nghiệp của anh. Tuy vậy anh đã vượt qua được vấn đề đó và góp mặt ở trận đấu cuối cùng của Manchester United trong mùa giải gặp Charlton Athletic.

Ngày 22 tháng 10 năm 2006, trong chiến thắng 2–0 trước Liverpool, Scholes trở thành cầu thủ thứ 9 thi đấu 500 trận cho United, cùng với Sir Bobby Charlton, Bill Foulkes và Ryan Giggs.

Mùa 2006 – 2007 là một trong những mùa giải hay nhất của Scholes khi anh có mặt trong đội hình PFA của năm, và có tên trong danh sách rút gọn cho giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA. Một trong những trận đấu hay nhất mùa giải của anh là chiến thắng 4–1 trước Blackburn Rovers. Mặc dù United bị đối phương dẫn trước nhưng Scholes đã đoạt lại thế trận cho đội nhà và đích thân ghi bàn quân bình tỉ số. Scholes bị đuổi khỏi sân trong chiến thắng 1 – 0 trên sân của Liverpool vào ngày 3 tháng 3 năm 2007 vì vung tay vào người Xabi Alonso. Đây là thẻ đỏ đầu tiên của anh kể từ tháng 4 năm 2005. Một tháng sau anh tiếp tục bị truất quyền thi đấu trong trận lượt đi tứ kết Champions League với Roma.

Scholes dính chấn thương dây chằng đầu gối trong buổi tập trước trận đấu bảng F Champions League với Dynamo Kiev vào ngày 23 tháng 10 năm 2007, và phải nghỉ thi đấu đến cuối tháng 1 năm 2008. Anh quay trở lại và vào thay người trong trận thắng 3 – 1 trước Tottenham Hotspur tại vòng 4 Cúp FA. Ngày 23 tháng 4 năm 2008, Scholes có trận đấu thứ 100 tại Champions League trong trận bán kết hòa 0–0 trước Barcelona, và ghi bàn thắng duy nhất trong chiến thắng 1–0 ở trận lượt về giúp United lọt vào trận chung kết. Trong trận chung kết gặp Chelsea, anh bị dính chấn thương và nhận thẻ vàng sau khi có va chạm với Claude Makélélé. Anh được thay ra bởi Giggs ở phút 87 và không tham gia vào loạt sút luân lưu mà United đã thắng 6 – 5 sau khi cả hai đội hòa 1–1 trong hiệp phụ.

Scholes được ghi danh vào Ngôi đền của những huyền thoại bóng đá Anh tháng 9 năm 2008.

Ngày 24 tháng 1 năm 2009, Scholes ghi bàn thắng đầu tiên của mình trong mùa giải trận gặp Tottenham Hotspur tại Cúp FA. Trận đấu kết thúc với tỉ số 2 – 1 nghiêng về United. Ngày 18 tháng 2, sau hơn một năm không ghi bàn nào tại Giải Ngoại hạng Anh, Scholes đã lập công trong chiến thắng 3 – 0 trước Fulham, một cú volley đập vào người Mark Schwarzer và lăn vào lưới. Ngày 22 tháng 4, anh có trận đấu thứ 600 cho Manchester United trong chiến thắng 2 – 0 trước Portsmouth.

Ngày 15 tháng 9 năm 2009, Scholes có bàn thắng đầu tiên tại Champions League kể từ khi ghi bàn vào lưới Barcelona trong trận bán kết một năm rưỡi trước đó. Anh tự mình ghi bàn thắng ở phút 77 trong trận gặp Beşiktaş trên sân khách, Giúp Manchester United có chiến thắng khởi đầu chiến dịch châu Âu 2009 – 2010. Ngày 3 tháng 11 năm 2009, Scholes lần thứ 2 lập công tại Champions League với pha đánh đầu thành bàn trong trận hòa 3 – 3 với CSKA Moskva. Ngày 5 tháng 12 năm 2009, Scholes ghi bàn mở tỉ số trong chiến thắng 4-0 trên sân khách gặp West Ham, đây cũng là bàn thắng thứ 99 của anh ở Premier League.

Ngày 27 tháng 1 năm 2010, Scholes có bàn thắng đầu tiên trong năm mới và cũng là bàn thắng đầu tiên ở cúp liên đoàn sau 7 năm trong chiến thắng 3 – 1 ở trận derby Manchester. Ngày 16 tháng 2 năm 2010, Scholes lần thứ 3 trong mùa giải lập công tại Champions League trong chiến thắng 3 – 2 trên sân của Milan – đây cũng là bàn thắng đầu tiên trên sân khách trước Milan từ trước đến giờ của United. Scholes cũng là cầu thủ đầu tiên ghi bàn vào lưới cả Inter Milan và A.C. Milan trên sân San Siro tại Champions League. Ngày 6 tháng 3 năm 2010, với pha lập công duy nhất trong trận thắng Wolves 1 – 0 trên sân Molineux, Scholes trở thành cầu thủ thứ 19 trong lịch sử Premier League ghi được 100 bàn thắng và cũng là cầu thủ thứ ba của United sau Ryan Giggs và Wayne Rooney làm được điều này ở mùa giải 2009-10. Ngày 16 tháng 4 năm 2010, Scholes ký bản hợp đồng có thời hạn một năm với United, giữ anh ở lại câu lạc bộ tới cuối mùa giải 2010 – 2011. Ngày 17 tháng 4 năm 2010, Scholes ghi bàn ở những phút cuối trận gặp Man City, qua đó giúp United giành thắng lợi 1 – 0 và cũng là cách hoàn hảo nhất để mừng hợp đồng mới của anh vài ngày trước đó. Đây cũng là bàn thắng thứ hai của anh trong 2 trận gần nhất gặp kình địch cùng thành phố.

Scholes khởi đầu mùa giải 2010 – 2011 một cách mạnh mẽ, trong trận tranh siêu cúp Anh 2010 gặp Chelsea vào ngày 8 tháng 8, anh được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận và 8 ngày sau đó trong trận đấu mở màn mùa giải mới gặp Newcastle United, anh đã có 2 lần kiến tạo để đồng đội ghi bàn và MU giành chiến thắng 3 – 0. Ngày 22 tháng 8, Scholes có bàn thắng thứ 150 cho Manchester United khi mở tỉ số trong trận hòa 2–2 trước Fulham. Khởi đầu mùa giải chói sáng của Scholes đã được ghi nhận với việc anh được trao danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất tháng 8. Vào tháng 4 năm 2011, Scholes nhận thẻ đỏ trong trận bán kết cúp FA gặp Manchester City, Manchester United thua cuộc với kết quả 0 – 1.

Ngày 31 tháng 5 năm 2011, anh tuyên bố giã từ sự nghiệp cầu thủ và gia nhập vào ban huấn luyện của Manchester United.

Vào ngày 5 tháng 8 năm 2011, United tổ chức một trận đấu tri ân 17 năm cống hiến của anh đối với câu lạc bộ. Trận đấu diễn ra trên sân Old Trafford giữa Manchester United và New York Cosmos. United thắng 6 – 0 còn Scholes mở tỉ số bằng cú sút từ khoảng cách 23 mét.

3.3. Giai đoạn 2012 – 2013

Ngày 8 tháng 1 năm 2012, Scholes thay đổi quyết định giải nghệ vì tình hình chấn thương nghiêm trọng của Manchester United và ra mắt trở lại trong chiến thắng 3 – 2 của United trước Manchester City tại Cúp FA. Do thời điểm đó Ashley Young là người sở hữu số áo 18 nên Scholes đeo số áo 22 (số áo lần cuối anh mặc là mùa giải 1995 – 1996) khi vào sân thay Nani ở phút 59. Anh lần đầu có tên trong đội hình xuất phát ở trận đấu tiếp theo với Bolton Wanderers và ngay lập tức ghi bàn trong chiến thắng 3 – 0 tại Old Trafford. Bàn thắng giúp Scholes giữ thành tích ghi bàn trong mọi mùa giải của giải Ngoại hạng Anh kể từ mùa giải 1994 – 1995. Anh ghi bàn thắng thứ hai trong trận thắng 2 – 1 trước Norwich City vào ngày 26 tháng 2 bằng cú đánh đầu từ quả tạt của Nani. Ngày 8 tháng 4, anh ghi bàn trong chiến thắng 2 – 0 trước QPR tại Old Trafford và giúp United tạo cách biệt 8 điểm so với Manchester City ở Premier League.

Vào ngày 30 tháng 5 Scholes gia hạn hợp đồng thêm một năm với Manchester United để ở lại câu lạc bộ cho tới hè 2013. Anh có lần thứ 700 ra sân cho Manchester United và ghi bàn trong chiến thắng 4 – 0 trước Wigan Athletic vào ngày 15 tháng 9 năm 2012. Đây là bàn thắng trong mùa giải Premier League thứ 19 liên tiếp, thành tích chỉ kém người đồng đội Ryan Giggs với 21 mùa liên tiếp.

Vào ngày 11 tháng 5 năm 2013, Scholes thông báo về việc nghỉ thi đấu bóng đá vào cuối mùa giải. Scholes có trận đấu cuối cùng tại giải Ngoại hạng Anh vào ngày 19 tháng 5 năm 2013 khi vào sân thay người trong trận gặp West Bromwich Albion. Trong trận đấu này Scholes phải nhận thẻ vàng thứ 99 tại Premier League, vào thời điểm đó anh là người nhận nhiều thẻ vàng thứ ba ở Ngoại hạng Anh sau Lee Bowyer (102) và Kevin Davies (101).

Scholes kết thúc sự nghiệp thi đấu của mình với 676 lần khoác áo Man United và có 155 bàn thắng trong đó có 107 bàn ở đấu trường Premier League.

4. Sự nghiệp thi đấu quốc tế

Cùng với thế hệ vàng của bóng đá Anh với những Beckham, Lampard, Gerrard… sự nghiệp ở ĐTQG của chàng “Hoàng tử tóc vàng” cũng không có những điểm nhấn bằng những danh hiệu cụ thể.

Scholes có trận đấu quốc tế đầu tiên gặp Nam Phi năm 1997 trong trận giao hữu thắng 2 – 1 trên sân Old Trafford, và được gọi vào đội tuyển Anh tham dự World Cup 1998. Trong trận đấu vòng bảng gặp Tunisia, Scholes là người ấn định chiến thắng 2 – 0. Tuy nhiên đội tuyển Anh bị loại khỏi World Cup 1998 bởi Argentina trên chấm phạt đền ở vòng 1/16.

Ngày 27 tháng 3 năm 1999, Scholes lập hat-trick cho đội tuyển Anh trong trận gặp Ba Lan. Ngoài ra, Scholes đã ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2 – 0 của đội tuyển Anh trên sân Hampden Park trước Scotland trong trận lượt đi play-off Euro 2000 và giành quyền vào vòng chung kết. Trong trận đấu vòng loại gặp Thụy Điển vào tháng 6, Scholes trở thành cầu thủ Anh đầu tiên và cuối cùng bị đuổi khỏi sân trong một trận đấu quốc tế trên sân vận động Wembley cũ.

Bước sang thế kỉ XXI, Scholes trở thành một cầu thủ nổi bật trong hàng tiền vệ của đội Anh, là sự lựa chọn hàng đầu cho World Cup 2002. Mặc dù vậy, sau giải đấu, Scholes nhận thấy cơ hội của anh ở đội tuyển đã giảm xuống do huấn luyện viên Sven-Göran Eriksson thường sắp xếp anh chơi ở vị trí tiền vệ cánh trái để hỗ trợ cho bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard ở trung tâm. Scholes tuyên bố giã từ sự nghiệp thi đấu quốc tế vào tháng 8 năm 2004.

Tháng 7 năm 2006, sau sự ra đi của Eriksson, Scholes có đề cập đến chuyện có thể tiếp tục thi đấu cho đội tuyển quốc gia dưới sự huấn luyện của Steve McClaren, tuy nhiên điều đó đã không bao giờ xảy ra. Vào tháng 5 năm 2010, huấn luyện viên Fabio Capello, người kế nhiệm McClaren, đã tiếp xúc với Scholes để thuyết phục anh trở lại đội tuyển trước thềm World Cup 2010, nhưng anh từ chối và nói rằng muốn dành thời gian cho gia đình. Vào ngày 7 tháng 6 năm 2010, Scholes tiết lộ rằng nếu Capello cho anh nhiều thời gian hơn và hỏi anh sớm hơn thì có lẽ anh đã nhận lấy cơ hội. Ngày 27 tháng 7 năm 2010, Scholes bày tỏ sự hối tiếc vì đã không nhận lấy cơ hội thi đấu thêm một giải World Cup nữa, nói rằng rất có thể anh đã phạm sai lầm.

5. Lời kết

“Paul Scholes là hình mẫu lý tưởng. Trong vòng 15, 20 năm trở lại đây, tôi không thấy tiền vệ trung tâm nào xuất sắc hơn anh ấy”. Lời nhận xét của Xavi Hernandez về người đồng nghiệp có lẽ đủ để nói lên tài năng của chàng trai chỉ cao vỏn vẹn 1m68. Paul Scholes thực sự là một hình mẫu lý tưởng và là huyền thoại trong ngôi đền của Quỷ đỏ. Người ta sẽ luôn nhớ về anh với những cú nã đại bác tầm xa, những đường chuyền tạo nên sự khác biệt hay một tinh thần máu lửa nhờ sự lì lợm, mạnh mẽ, bền bĩ và quyết liệt ở khu trung tuyến.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

game bài ManClub

Bài viết cùng chuyên mục