Lee Dixon – “Ông vua” danh hiệu tại sân Highbury

70
nhà cái zbet

Hè năm 2011, ban lãnh đạo của Arsenal đã tiến hành lấy ý kiến của hơn 12.000 người hâm mộ trên khắp thế giới để chọn ra đội hình xuất sắc nhất mọi thời đại của The Gunners. Hai nguyên tắc được sử dụng để bầu chọn bao gồm: thứ nhất, không vinh danh những cầu thủ trong đội hình hiện tại và thứ hai, Dream Team sẽ được xếp theo sơ đồ chiến thuật 4-4-2 truyền thống. Tất cả những tên tuổi được bầu chọn đều là những con người huyền thoại của The Gunners thủa nào và trong danh sách đó không thể thiếu cái tên Lee Dixon. Ông đã cùng “Pháo thủ” đạt được 4 danh hiệu vô địch Premier League, 3 cúp FA, một League Cup và một cúp châu Âu. Có thể nói, Lee Dixon chính là một trong những “ông vua” danh hiệu tại sân Highbury.

nhà cái fabet

1. Sự nghiệp qua những con số

Arsenal
  • Giải bóng đá hạng nhất: 1988-89, 1990-91
  • Premier League: 1997-98, 2001-02
  • Cúp FA: 1992-93, 1997-98, 2001-02
  • FA Charity Shield: 1991, 1998, 1999
  • Các nhà vô địch Cúp C1 châu Âu: 1993-94

2. Tiểu sử

Lee Michael Dixon sinh ngày 17 tháng 3 năm 1964. Ông là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh, từng chơi ở vị trí hậu vệ phải cho Arsenal, Burnley, Bury, Chester City và Stoke City. Dixon cũng đã có 22 lần khoác áo đội tuyển Anh và ghi một bàn thắng.

3. Sự nghiệp CLB

  • Sự nghiệp sớm

Sinh ra tại Manchester và là con trai của cựu thủ môn Roy Dixon, Lee Dixon là một CĐV của Manchester City thời ông còn bé. Ông bắt đầu sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp ở các giải hạng dưới, vào năm 1980, ông chơi cho đội bóng Burnley. Sau đó ký hợp đồng với một số CLB Chester City, Bury và sau cùng là Stoke City. Tại Victoria Ground, Dixon đã gây ấn tượng tốt ở vị trí hậu vệ với 50 trận đấu trong mùa giải 1986-87 và ghi ba bàn thắng. Trong mùa giải tiếp theo, Dixon đã có 38 lần ra sân và ghi được hai bàn.

nhà cái nbet
  • Arsenal

Dixon được HLV George Graham của Arsenal chú ý và sau đó ông đã ký hợp đồng vào tháng 1 năm 1988 sau khi hậu vệ phải người Anh – Viv Anderson đến Manchester United thi đấu. Đây cũng là lần đầu tiên Dixon chơi ở giải hạng Nhất cho đội bóng.

Ông có trận ra mắt trước Luton Town vào tháng 2 năm 1988 và chơi tổng cộng 6 trận đấu trước khi mùa giải kết thúc. Dixon đã giành chức vô địch ngay trong mùa giải đầu tiên, tuy nhiên số lần ra sân của ông bị hạn chế và điều đó khiến ông không thể tham dự trận Chung kết Cúp Liên đoàn năm 1988. Trong mùa giải mới, Dixon chuyển sang chơi bóng ở vị trí hậu vệ cánh phải và luôn sẵn sàng hỗ trợ cầu thủ chạy cánh David Rocastle. Còn CLB Arsenal thì vẫn phải vật lộn để giữ danh hiệu vào mùa giải tiếp theo. Trong mùa bóng 1990-91, hàng thủ của Arsenal (lúc này với David Seaman chơi phía sau họ trong khung thành) càng trở nên tồi tệ hơn. Sau mùa hè năm 1992, Dixon sung sức trở lại và bảo vệ chức vô địch Liên đoàn cho Pháo thủ.

game bài B52club

Năm 1994, Dixon giành được huy chương châu Âu và cùng với Winterburn, Bould và Adams dập tắt nỗ lực của Tomas Brolin, Gianfranco Zola và Faustino Asprilla bên phía đội bóng Ý Parma. Arsenal đã ghi bàn mở tỷ số trong trận chung kết Cúp C1 châu Âu tại Copenhagen và giành chiến thắng chung cuộc 1-0. Vào năm 1995, tại trận chung kết Cup Winners Cup, dù hàng thủ ở Paris bị Real Zaragoza chọc thủng lưới, nhưng Arsenal đã nhanh chóng gỡ hòa và đưa trận đấu vào hiệp phụ.

Vào cuối năm 1996, Arsène Wenger đến Highbury và bắt đầu đưa ra các chính sách về lối sống cho Pháo thủ, thay đổi quan điểm sống, nhận thức về bản thân và chế độ ăn uống của các cầu thủ trong đội bóng CLB lạc bộ vào năm 1998. Dixon đã tham dự tại Cúp UEFA vào năm 2000 và giúp ​​Arsenal lọt vào trận chung kết, tại đây đội bóng của ông đã giành được Cup Winners Cup. Ông từ giã sự nghiệp thi đấu sau khi giành cú đúp vào năm 2002 ở tuổi 38. Tông cộng, Dixon đã có 458 lần ra sân thi đấu ở Liên đoàn và ghi được 25 bàn thắng.

4. Sự nghiệp quốc tế

Dixon ra mắt đội tuyển Anh vào tháng 4 năm 1990 trong trận đấu khai mạc World Cup với đội tuyển Tiệp Khắc, tuy nhiên sau đó ông không có tên trong đội hình thi đấu chính thức. Sau giải đấu World Cup đó, tân HLV Graham Taylor ngay lập tức thay thế Stevens và Parker bằng Dixon, người đã ghi bàn thắng tại Wembley trong trận đấu vòng loại Euro 92 gặp Cộng hòa Ireland với tỷ số hòa 1-1.

Vào cuối năm 1991, Dixon đã thi đấu tất cả các vòng loại Euro 92, giúp tuyển Anh lọt vào VCK được tổ chức ở Thụy Điển. Thế nhưng khi trận chung kết đến gần, Dixon không may bị chấn thương và ông đã không thể tiếp tục tham dự giải đấu.

ĐTQG Anh đã không vượt qua được vòng loại World Cup 1994 tại Hoa Kỳ. Lần khoác áo thứ 21 của Dixon là trong trận thắng 7-1 trước San Marino. Có lẽ đây cũng là trận đấu cuối cùng của ông khi HLV Taylor từ chức. Vào cuối tháng 1 năm 1999, HLV đội tuyển Anh Howard Wilkinson đã triệu tập Dixon lên đội tuyển Anh sau hơn 5 năm kể từ lần xuất hiện cuối cùng và ông đã ra sân vào ngày 10 tháng 2 trong trận thua 0-0 trước Pháp.

5. Lời kết

Huyền thoại Ryan Giggs đã từng chỉ ra Lee Dixon chính là đối thủ khó nhằn nhất trong sự nghiệp thi đấu đỉnh cao của anh. Giggs đã đối đầu với rất nhiều hậu vệ cánh đẳng cấp thế giới trong 24 năm thi đấu ở đội một của Man United. Thế nhưng hậu vệ Lee Dixon của Arsenal là cái tên khiến huyền thoại người xứ Wales phải đau đầu nhất. Bởi vì ông mang trong mình những kỹ năng phòng ngự hoàn hảo: đeo bám dai dẳng, những pha tắc bóng quyết liệt và không ngại “chiến đấu” với những đối thủ cơ bắp, Dixon luôn chứng tỏ được vị trí số 1 trong hàng phòng ngự của Arsenal và cũng là hậu vệ phải hay nhất dưới triều đại của Wenger.

game bài 789club