George Weah – Là huyền thoại, là vua và là tổng thống

609

Từ một cậu bé bị cha mẹ bỏ rơi và sống cuộc sống nghèo khó, George Weah đã vươn lên để trở thành cầu thủ số 1 thế giới và giờ đây, ông là “vua”, là Tổng thống của cả một dân tộc.

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi: 1989, 1994, 1995
  • FIFA XI: 1991, 1997, 1998
  • Cầu thủ nước ngoài của giải hạng 1 Pháp năm: 1990-91
  • Vua phá lưới UEFA Champions League: 1994-95
  • Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA: 1995
  • Giải thưởng FIFA Fair Play: 1996
  • Cầu thủ xuất sắc nhất thế kỷ của IFFHS: 1996
  • 100 cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất thế giới mọi thời đại: 1999
  • FIFA 100: 2004
Mighty Barrolle
  • Giải Ngoại hạng Liberia: 1985-86
  • Cúp Liberia: 1985-86
Invincible Eleven
  • Giải ngoại hạng Liberia: 1986
Monaco
  • Coupe de France: 1991
Paris Saint-Germain
  • Ligue 1: 1993–94
  • Coupe de France: 1992–93, 1994–95
  • Coupe de la Ligue: 1995
AC Milan
  • Serie A: 1995–96, 1998–99
Chelsea
  • FA Cup: 1999–2000
ĐTQG Liberia
  • Á quân cúp quốc gia CSSA: 1987

2. Tiểu sử

George Manneh Oppong Ousman Weah sinh 1 tháng 10 năm 1966 tại Monrovia. Ông là tổng thống thứ 25 của Liberia và là cựu cầu thủ bóng đá người Liberia. Ông đã dành quãng thời gian 14 năm trong sự nghiệp chơi cho các CLB tại Pháp, Italia và Anh. Năm 1995 tại Milan, ông giành được danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA, Quả Bóng Vàng và cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi. Ông thường được ca ngợi là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại của bóng đá Châu Phi, và là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá thế giới.

3. Sự nghiệp CLB

  • Sự nghiệp ban đầu ở Liberia, Cameroon, Monaco

Tài năng của Weah nhanh chóng được bộc lộ. Xuất phát điểm là một thủ môn với thân hình cao lớn nhưng sự khéo léo và tốc độ đã giúp ông thích nghi nhanh chóng với vị trí tiền vệ cánh và sau đó là tiền đạo. 15 tuổi, Weah được chơi bóng cho CLB Young Survivors và những năm sau đó lần lượt là Mighty Barolle và Invincible Eleven. Tài năng của Weah thậm chí vượt ra ngoài biên giới Liberia khi ông được đội bóng Tonnerre de Yaounde của Cameroon chiêu mộ.

Kỹ thuật chơi bóng của Weah, đương nhiên quá lớn so với một đội bóng nhỏ bé của Cameroon. Sau khi giúp đội bóng vô địch Cameroon năm 1988, Weah được HLV trưởng Claude de Roy chú ý và giới thiệu ông cho một HLV khác người Pháp, đang cần chiêu mộ một tiền đạo.

Vị HLV người Pháp ấy là Arsene Wenger. Khi đó, Wenger là đang dẫn dắt AS Monaco thi đấu ở giải vô địch quốc gia Pháp. Sau khi đích thân đến châu Phi xem Weah thi đấu, Wenger quyết định chi ra 12.000 bảng để đưa về Monaco chân sút vô danh 22 tuổi. Danh tiếng của Weah ở châu Âu lúc bấy giờ chỉ là con số 0. Khi ông lần đầu đến phòng thay đồ Monaco, các đồng đội của ông còn tự hỏi “thằng cha châu Phi ấy đang làm gì ở đây vậy?”.

Nhưng ngay lập tức, Weah đã khiến tất cả phải thay đổi cái nhìn về mình. Thể hiện tốt trên sân tập, Weah được trao cơ hội đá chính và anh dần chiếm một suất trên hàng công Monaco với phong độ ghi bàn rất ấn tượng. Sau 103 trận cho Monaco, ông ghi được tổng cộng 47 bàn thắng. Năm 1989, Weah được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi, chỉ một năm sau khi ông rời lục địa đen.

  • Paris Saint Germain

Năm 1992, Weah tiếp tục hành trình của mình tại đất Pháp nhưng là ở Paris Saint Germain. Ông để lại dấu ấn khi ghi 32 bàn trong 96 trận, để cùng PSG giành 3 chức vô địch quốc nội từ năm 1992 đến 1995, trong đó phải kể đến chức vô địch Pháp năm 1994. Ở sân chơi châu Âu, Weah đưa PSG vào bán kết UEFA Cup mùa giải 1992-93 và ở mùa giải 1994-95, ông ghi tới 7 bàn tại Champions League để trở thành vua phá lưới năm ấy.

  • AC Milan

Thành công ở Pháp là tấm vé thông hành đưa George Weah tới AC Milan – một trong những CLB lớn nhất thế giới và được làm việc với HLV Fabio Capello. Đến Milan khi đã 29 tuổi, Weah vẫn thể hiện được tài năng của mình dù phải chơi bên cạnh hàng loạt những ngôi sao như Paolo Maldini, Patrick Vieira, Rudd Gullit hay cả những Marco van Basten và “Đuôi ngựa thần thánh” Roberto Baggio.

Bằng sức mạnh, tốc độ cũng những cú sút uy lực, Weah trở thành nỗi khiếp sợ của mọi hàng thủ tại Serie A khi ấy. Con số 46 bàn sau 114 trận cho Milan đã nói lên tất cả. Ngay ở mùa giải đầu tiên chơi bóng cho đội chủ sân San Siro, ông đã ghi được 11 bàn sau 26 trận tại Serie A, trong đó có bàn thắng solo khó tin vào lưới Verona. Cầu thủ da màu ấy đi bóng qua rất nhiều người, không ai có thể chặn anh lại dù phải chơi xấu. Ông tung cú sút và bàn nâng tỷ số lên 3-1 cho AC Milan. Đám đông như phát điên, bản thân người ghi bàn cũng không tin vào những gì xảy ra. Vâng, ông chính là George Weah. Pha lập công được tờ Gazetta dello Sport mô tả là đẳng cấp nhất trong lịch sử Serie A. Đó là bàn thắng mà sau này nhìn lại, Weah chỉ biết tự cười: “Đó là một bàn thắng điên rồ anh bạn ạ. Những thần tượng của tôi là Pele, Maradona, Beckenbauer, Cruyff đã làm được những điều vĩ đại. Tôi bước vào sân và đã làm nên lịch sử”.

Và quả thật, lịch sử đã được Weah lập nên. Cuối năm 1995, ông nhận danh hiệu Quả bóng vàng cho cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu, cùng với đó là danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới cho những màn trình diễn đỉnh cao của mình. Đương nhiên, giải thưởng cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi cũng nằm trong tay ông. George Weah, đầy xứng đáng, đã trở thành người đầu tiên và có lẽ cũng là duy nhất có thể đạt được cả 3 danh hiệu này trong cùng một năm.

  • Những năm cuối sự nghiệp

Rời Milan năm 2000, Weah phiêu bạt qua một số đội bóng khác như Chelsea, Manchester City, Marseille trước khi giải nghệ năm 2003. Nhìn lại, ông đã có một sự nghiệp khá viên mãn. Nhưng đằng sau những thành công ấy là những nỗi đau, là không ít trăn trở nơi quê nhà Liberia của mình.

4. Sự nghiệp quốc tế

Kể từ khi ra mắt ĐTQG Liberia năm 1987, Weah đã chơi 53 trận trong 20 năm, ghi được 13 bàn thắng. Là một trong những quốc gia nhỏ và gần như không có chỗ đứng trong bóng đá thế giới, Weah đã làm rất nhiều để hỗ trợ ĐTQG. Ngoài việc là cầu thủ ngôi sao của đội, sau đó ông còn huấn luyện đội tuyển và thậm chí tài trợ cho ĐTQG của mình tham gia thi đấu. Dù nỗ lực là vậy nhưng Weah đã không thành công trong việc giúp Liberia đủ điều kiện tham gia World Cup 2002 khi đội bóng chỉ thua một điểm trong vòng loại giải đấu.

Tuy nhiên, ông đã giúp Liberia giành vé tham dự Cúp bóng đá châu Phi trong hai lần là năm 1996 và 2002 mặc dù Liberia bị loại ngay từ vòng đầu. Sau đó, Weah trở lại ĐTQG trong trận giao hữu được sắp xếp đặc biệt với Nigeria vào ngày 11 tháng 9 năm 2018, lần xuất hiện cuối cùng của ông khi chơi ở tuổi 51 và còn ở vị trí chủ tịch nước.

5. Lời kết

Con đường để trở thành tổng thống của một cầu thủ bóng đá gần như không thể đi, nhưng không phải với George Weah. Ông gần như được hâm mộ ở khắp châu Phi và với người dân Liberia, đơn giản Weah là người hùng. Người dân Liberia tôn sùng Weah, gọi ông là vua, là “King George” như tên vị vua của Anh thời trung cổ. Mỗi khi có những trận đấu của “King George”, cả đất nước đều dõi theo. Người ta thậm chí còn kháo nhau những câu chuyện về việc binh lính ngừng bắn chỉ để xem một trận đấu của George Weah.

Bởi lẽ, Liberia đã bị tước đoạt tự do và thậm chí là thức ăn từ quá lâu. Chỉ có một niềm hy vọng duy nhất cho họ vin vào, để tiếp tục sống: George Weah. Ông trở thành đấng cứu thế, là người cứu người dân khỏi sự tuyệt vọng, là niềm cảm hứng của trẻ em. Hãy cứ tin tưởng ở Weah rằng ông sẽ làm được, như cái cách ông vượt qua rừng hậu vệ Verona để ghi bàn vậy. Bởi ông là người hùng, là “King George”, và là Tổng thống của Liberia.