Duncan Edwards – Người có lẽ đã trở thành cầu thủ vĩ đại nhất

Trải qua hơn 100 năm tồn tại, CLB Manchester United đã phát hiện, đào tạo cũng như đón tiếp rất nhiều cầu thủ. Nhiều người trong số họ không thể để lại nhiều ấn tượng tại Old Trafford, nhưng cũng không ít người khác đã đi vào lịch sử của đội bóng. Con đường đi vào ngôi đền huyền thoại của họ không giống nhau: có người được vinh danh vì số lần ra sân, có người nhờ vào số bàn thắng ghi được. Tuy nhiên, có những cầu thủ không thi đấu cho United trong thời gian dài, cũng không ghi được nhiều bàn thắng nhưng vẫn trở thành huyền thoại. Đơn giản bởi vì họ đã làm nên lịch sử của Manchester United. Đó chính là Duncan Edwards. Cầu thủ sở hữu sức chịu đựng vô hạn, khả năng chuyền bóng cực tốt và những cú sút uy lực, ông chính là mẫu cầu thủ có thể làm chủ bất cứ trận đấu nào.

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Football League 100 Legends: 1998
  • Đại sảnh Danh vọng bóng đá Anh năm 2002
  • Nhóm thế kỷ PFA: 2007
Manchester United
  • Sư đoàn thứ nhất: 1955-56, 1956-57
  • Lá chắn từ thiện FA: 1956, 1957

2. Tiểu sử

Duncan Edwards sinh ngày 1 tháng 10 năm 1936 – mất ngày 21 tháng 2 năm 1958. Ông là cầu thủ bóng đá người Anh đã từng chơi cho CLB Manchester United và ĐTQG Anh. Edwards là một trong số những cầu thủ trẻ tài năng dưới sự huấn luyện của HLV Matt Busby vào giữa thập niên 1950 và cũng là một trong 8 cầu thủ bị thiệt mạng sau thảm họa hàng không München năm 1958.

3. Sự nghiệp CLB

Edwards bắt đầu sự nghiệp ở Manchester United trong đội trẻ và thường xuyên thi đấu cho đội và giành Cúp trẻ FA đầu tiên vào năm 1953. Vào ngày 4 tháng 4 năm 1953, ông chơi trong trận thua 4-1 ở Giải hạng nhất Football League với Cardiff City khi ông chỉ mới 16 tuổi và 185 ngày, khiến Edwards trở thành cầu thủ trẻ nhất từng chơi trong giải đấu đỉnh cao của bóng đá Anh.

Ở mùa giải 1953-1954, Edwards nổi lên trong đội hình United. Sau khi gây ấn tượng trong trận giao hữu với Kilmarnock, ông đã vào sân thay thế Henry Cockburn bị chấn thương trong trận đấu với Huddersfield Town vào ngày 31 tháng 10 năm 1953 và tiếp tục xuất hiện trong 24 trận đấu cũng như thất bại tại FA Cup trước Burnley. Tuy nhiên, Edwards vẫn là một phần quan trọng của đội trẻ và giành Cup trẻ cho mùa thứ hai liên tiếp.

Mùa giải tiếp theo, ông thi đấu thường xuyên cho United với 36 lần ra sân ở đội một và ghi những bàn thắng đầu tiên. Ba tuần sau, United đã tận dụng việc ông đủ điều kiện chơi cho đội trẻ để chọn ông vào trận chung kết FA Youth Cup lần thứ ba liên tiếp.

Football – 1956 / 1957 season – Manchester United photocall
Duncan Edwards

Khi trở về từ chuyến lưu diễn cho ĐTQG Anh, ông bắt đầu hai năm trong Quân đội Anh với Quân đoàn Hoàng gia. Nghĩa vụ quân sự là bắt buộc vào thời điểm đó đối với tất cả những người đàn ông ở độ tuổi của Edwards. Ông đóng quân tại Nesscliffe gần Shrewsbury cùng với đồng đội Bobby Charlton, nhưng được phép rời khỏi doanh trại để chơi cho United. Ngoài ra, Edwards cũng tham gia vào các trận đấu của quân đội và trong một mùa giải ông đã chơi tổng cộng gần 100 trận. Trong mùa giải 1955-56, khi mất gần hai tháng do bị cúm nặn, Edwards đã chơi 33 trận đấu và cùng đội bóng giành chức vô địch Giải bóng đá với cách biệt 11 điểm so với Blackpool.

Mùa giải tiếp theo, ông có 34 lần ra sân, vượt qua mốc 100 điểm và United tiếp tục giành chức vô địch thứ hai liên tiếp. Edwards bắt đầu mùa giải 1957-58 với phong độ tốt và có rất nhiều tin đồn rằng các CLB hàng đầu của Ý đang tìm cách ký hợp đồng với ông. Trận đấu cuối cùng của ông ở Anh diễn ra vào ngày 1 tháng 2 năm 1958, khi ông ghi bàn mở tỉ số để giúp United đánh bại Arsenal với tỷ số 5-4. Năm ngày sau, Edwards chơi trận đấu cuối cùng của mình khi United cân bằng tỷ số 3-3 trước Red Star Belgrade để tiến vào bán kết cúp châu Âu với tổng điểm 5-4.

4. Sự nghiệp quốc tế

Ông xuất hiện lần đầu tiên cho đội tuyển U23 vào ngày 20 tháng 1 năm 1954 tại Ý và được xem xét đưa vào ĐTQG Anh, nhưng vào ngày diễn ra trận đấu trước Arsenal thì Edwards đã có phong độ tụt dốc và vì vậy ông không được gọi lên tuyển.

Sau đó, những màn trình diễn xuất sắc của ông ở CLB đã làm sống lại quyết định triệu tập ông lên ĐTQG. Ông xuất hiện lần đầu trong trận đấu với Scotland vào ngày 2 tháng 4 năm 1955 tại Giải vô địch Anh khi mới chỉ 18 tuổi và 183 ngày, trở thành người đầu tiên trẻ nhất của Anh kể từ Thế chiến thứ hai, một kỷ lục tồn tại cho đến khi Michael Owen ra mắt đội tuyển Anh vào năm 1998. Vào tháng 5 năm 1955, Edwards được gọi vào đội tuyển đi đến lục địa châu Âu tham dự các trận đấu với Pháp, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha. Ngoài ra, Edwards cũng là một phần không thể thiếu của ĐTQG khi ông góp mặt trong cả bốn trận đấu vòng loại tại World Cup 1958 và ghi hai bàn ấn định chiến thắng 5-2 trước Đan Mạch vào ngày 5 tháng 12 năm 1956. Ông được kỳ vọng sẽ là cầu thủ quan trọng của đội tuyển Anh tại World Cup 1958 và được xem là ứng cử viên có khả năng thay thế cựu binh Billy Wright làm đội trưởng ĐTQG Anh.

5. Lời kết

Cái tên Duncan Edwards được nhắc đến như một ví dụ về tài hoa bạc mệnh, một người đã qua đời khi chưa đạt được vinh quang. Những người đã may mắn được xem ông thi đấu đều cho rằng Duncan chính là cầu thủ xuất sắc nhất mặc dù chưa biết được khả năng của cầu thủ này sẽ phát triển đến đâu. Trong mắt nhiều người, cầu thủ hiện đại có phong cách thi đấu và tài năng giống ông nhất chính là Wayne Rooney.

Bài viết cùng chuyên mục