Carlos Valderrama – Gã du mục hay đứa trẻ của Santa Marta?

Carlos Valderrama là một người đàn ông có mái tóc vàng “bồng bềnh” nhưng không có chút tính nghệ sĩ nào trên gương mặt. Nếu như người ta cứ mãi bồi hồi về một thời quá vãng với mái tóc vàng bay trên đất Ý của Pavel Nedved, thì Valderrama trông xù xì, thô ráp và đầy chất phiêu bạt. Vậy mà ẩn trong vẻ ngoài không bắt mắt ấy là một đôi chân và khối óc của một người chỉ đạo dàn nhạc trong sân bóng, và gần như cứ mỗi năm trôi đi là Valderrama lại tìm cho mình một dàn hợp xướng mới để thử thách chính mình. Với người đàn ông sinh năm 1961, đời là phiêu du không dừng lại.

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Copa América MVP: 1987
  • Cầu thủ bóng đá Nam Mỹ của năm: 1987, 1993
  • Đội Nam Mỹ của năm: 1987, 1993, 1996
  • MLS All-Star của năm: 1996
  • 100 cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất thế giới mọi thời đại: 1999
  • Cầu thủ thế kỷ người Colombia: 1999
  • FIFA 100: 2004
  • Bàn chân vàng: 2013
Montpellier
  • Coupe de Pháp: 1990
Atletico Junior
  • Giải vô địch Colombia: 1993, 1995
Tampa Bay Mutiny

MLS Supporters’ Shield: 1996

2. Tiểu sử

Carlos Alberto Valderrama Palacio sinh ngày 2 tháng 9 năm 1961. Ông là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Colombia và từng chơi ở vị trí tiền vệ tấn công. Là một cầu thủ sáng tạo, Valderrama được coi là một trong những cầu thủ bóng đá hay nhất mọi thời đại. Kiểu tóc đặc biệt của ông, cùng những kỹ năng chuyền bóng và kỹ thuật chính xác đã khiến ông trở thành một trong những cầu thủ bóng đá dễ nhận biết nhất ở Nam Mỹ vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990. Ngòai ra, ông còn giành giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất Nam Mỹ năm 1987, 1993 và năm 1999.

3. Sự nghiệp CLB

  • Colombia và Châu Âu

Sinh ra ở Santa Marta, Colombia, Valderrama bắt đầu sự nghiệp tại Unión Magdalena của Giải hạng nhất Colombia năm 1981. Sau đó, ông cũng chơi cho Millonario năm 1984. Ông cũng khoác áo Deportivo Cali năm 1985, nơi ông chơi các trận đấu ở giải VĐQG Colombia. Năm 1988, Valderrama chuyển đến đội bóng hạng nhất của Pháp – Montpellier. Tại đây ông đã rất cố gắng rèn luyện để thích nghi với kỹ thuật bóng đá nhanh hơn, thể chất nặng hơn và chiến thuật chơi bóng ở châu Âu. Tuy nhiên, khả năng chuyền bóng của ông cho thấy ông có thể trở thành cầu thủ trụ cột CLB. Và chính ông đã đóng vai trò quyết định khi đội bóng giành Coupe de France vào năm 1990. Năm 1991, Valderrama ở lại châu Âu và gia nhập đội bóng Tây Ban Nha Real Valladolid trong một mùa giải. Sau đó, ông trở lại Colombia vào năm 1992 và tiếp tục chơi cho Independiente Medellín và đội bóng tiếp theo là Atlético Junior vào năm 1993. Tại đây, ông đã giành chức vô địch Colombia vào năm 1993 và 1995. 

  • Tampa Bay Mutiny

Valderrama bắt đầu sự nghiệp Major League Soccer với đội bóng Tampa Bay Mutiny của Hoa Kỳ trong mùa giải khai mạc năm 1996 của giải đấu. Đội đã giành được MLS Supporters’ Shield đầu tiên, trong khi Valderrama là Cầu thủ đáng giá nhất của giải đấu, kết thúc mùa giải với 4 bàn thắng và 17 pha kiến ​​tạo. Ông đã ở lại với CLB cho mùa giải 1997, và cũng đã dành thời gian cho mượn ở Deportivo Cali trước khi chuyển đến một đội bóng MLS khác – Miami Fusion Vào năm 1998, nơi ông ở lại thi đấu hai mùa bóng. Sau đó, Valderrama trở lại Tampa Bay Mutiny năm 2000, trải qua hai mùa giải nữa với CLB. Trong mùa giải MLS 2000, Valderrama đã ghi hơn 20 pha kiến tạo trong lịch sử. Năm 2001, Valderrama gia nhập Colorado Rapids và ở lại với đội cho đến năm 2002 trước khi ông nghỉ hưu. Sự nghiệp giải bóng đá Mỹ của ông kéo dài 8 năm, trong đó có 175 lần ra sân. Tại MLS, Valderrama ghi tương đối ít bàn thắng (16 bàn) cho một tiền vệ. Năm 2005, ông được ghi tên vào danh sách các cầu thủ hay nhất mọi thời đại của MLS.

4. Sự nghiệp quốc tế

Valderrama đeo băng đội trưởng của đội tuyển Colombia tại 3 kì World Cup liên tiếp 1990, 1994 và 1998, trước khi tuyên bố giải nghệ sự nghiệp quốc tế sau World Cup 1998, ông đã có được 111 lần khoác áo đội tuyển với 11 bàn thắng. Giây phút đáng nhớ nhất của Valderrama khi đã về xế chiều là một khoảnh khắc tại World Cup 1990, khi Colombia phải có ít nhất một trận hoà trước Đức để đi tiếp. Khi Piere Littbarski ghi bàn ở phút 88 cho cỗ xe tăng, ai cũng nghĩ rằng dấu chấm hết đã được đặt cho đội tuyển đến từ Nam Mỹ. Vậy mà trong những giây cuối cùng, đường chuyền sắc lẹm của Valderrama đặt Freddy Rincon vào thế không thể không ghi bàn, đưa Colombia thoát hiểm. Đó là một khoảnh khắc mà cho đến mãi về sau này, người ta vẫn nhắc lại như một giây phút bộc lộ đầy đủ những phẩm chất mà ông trời đã ban cho gã du mục sinh năm 1961.

Đúng là chỉ có ở ĐTQG Colombia, Valderrama mới được chơi đúng vị trí mà ông yêu thích nhất, đó là người kiến tạo lùi sâu. Ở hầu hết các CLB, với nền tảng kĩ thuật mà ông vốn có, “gã tóc vàng” vẫn thường được xếp chơi như một số 10 cổ điển, một kiểu hộ công đặc trưng nổi lên tại Nam Mỹ thời đó. Dù có phiêu bạt tới đâu, người ta chỉ thấy một số 10 nồng nhiệt, đầy đam mê và cống hiến nhất trong màu áo vàng của Tổ quốc. Và cũng chỉ có ở đội tuyển, ông mới có thể thoải mái mà vẫy vùng với những vũ khí mạnh nhất của mình, đó là khả năng chơi cả tấn công và phòng ngự ở vạch chia cách 1/3 sân; chứ ở đâu đó khác, người ta sẽ chỉ kì vọng ông tung ra những đường chuyền chết chóc. Cầm trịch cự ly đội hình như một nhạc trưởng và biểu diễn những động tác nhuần nhuyễn và đầy tốc độ như một vũ công, Valderrama đã khiến cho người đồng đội cũ trong màu áo Montpellier, Laurent Blanc phải thán phục.

5. Lời kết

Tên thân mật của Valderrama là “El Pibe” (đứa trẻ). Biệt danh này đã đi theo ông suốt từ những năm tháng khởi nghiệp đến tận khi trở thành “cafetero” (cầu thủ xuất sắc nhất) của Colombia. Dù tính cách nghệ sĩ không toát ra trên gương mặt sương gió, nhưng Valderrama, với kiểu thi đấu phiêu bạt như thế, mới chính là một kẻ tự tại bậc nhất.

Bài viết cùng chuyên mục