Alan Smith – Khi hoa hồng chẳng thể trải dưới chân người chiến binh

68
nhà cái zbet

Phút thứ 89 trận đấu trong khuôn khổ cúp FA ngày 18 tháng 2 năm 2006 giữa Liverpool và Manchester United, tỉ số đang là 1-0 nghiêng về đội bóng vùng Merseyside, hai cầu thủ của Liverpool phối hợp đá phạt. Như thường lệ, John Arne Riise lại tung ra một cú nã đại bác hủy diệt, Alan Smith lao ra cản phá và rồi anh ngã khi chân vấp xuống mặt sân, cộng thêm lực khủng khiếp từ trái bóng khiến chân gãy lập tức, các cầu thủ khác không hề hay biết, bóng vẫn lăn trên sân cho đến khi chàng cầu thủ người Anh khẽ gọi trọng tài Howard Webb. Mọi người xúm lại, Ronaldo ôm đầu bàng hoàng, Van der Sar hô hoán bác sĩ. Còn Alan nằm sân lịm đi vì đau đớn. Anh đã không bao giờ bình phục hoàn toàn khỏi chấn thương ấy. Khoảnh khắc gây chấn động đó đã trở thành bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp bóng đá của chiến binh quả cảm mang tên “Alan Smith” để rồi sau này khi nhắc về anh, người ta không khỏi thở dài: Không phải con đường nào cũng trải đầy hoa hồng, giống như con đường Alan đã đi…

nhà cái fabet

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Premier League: tháng 8 năm 2000
Leeds United
  • Cúp FA: 1996-97
Manchester United
  • Premier League: 2006-07
Newcastle United
  • Giải vô địch Liên đoàn bóng đá: 2009-10

2. Tiểu sử

Alan Smith sinh ngày 28 tháng 10 năm 1980, là một cầu thủ bóng đá người Anh. Anh chơi bóng ở vị trí tiền đạo và cầu thủ chạy cánh phải trong những ngày đầu ở Leeds United. Tuy nhiên, sau khi chuyển đến Manchester United, anh đã bị gãy chân và trật mắt cá trong trận đấu với Liverpool. Sau đó, HLV Sir Alex Ferguson đã chuyển Alan sang thi đấu ở vị trí tiền vệ, một vị trí mà anh vẫn thi đấu sau khi rời Old Traford để chuyển đến Newcastle United.

nhà cái nbet

3. Sự nghiệp CLB

  • Leeds United

Nhắc đến Alan, người ta sẽ nhớ về Leeds United – đội bóng vùng Yorkshire của David O’ Leary ở thời hoàng kim, nhớ về những tên tuổi làm nên thành công của đội bóng áo trắng: Harry Kewell, Mark Viduka, Lee Bowyer, và Michael Bridges – một bộ khung có sức hủy diệt đáng sợ bậc nhất của Ngoại Hạng Anh bấy giờ ở xứ sương mù. Nhưng ở đó còn có cậu nhóc tóc bạch kim mang tên Alan. Cậu chễm chệ bước vào tim các CĐV The Whites khi mới 18 tuổi đã lập công ngay trong lần ra mắt đội một của Leeds trước Liverpool. Từ đó cái tên Alan Smith luôn là sự lựa chọn đầu tiên của O’Leary cho vị trí tiền đạo đá cặp với sát thủ Jimmy Floyd Hasselbaink.

game bài B52club

Vào mùa giải 2000-01, Alan đã cùng đồng đội đến rất gần với chức vô địch Premier League và gây kinh ngạc cho giới mộ điệu khi lọt vào bán kết Cup C1 Châu Âu cho dù ở trận bán kết, cầu thủ trẻ đầy hiếu thắng bị đuổi khỏi sân. Tuy vậy, 18 bàn thắng trong mùa giải đó là thành tích không tồi đối với Alan và ngay lập tức anh được gọi vào ĐTQG. Hai mùa giải liên tiếp sau đó, anh đều vinh dự được người hâm mộ The Whites bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất. Ngay trong thời điểm khó khăn nhất ở mùa bóng 2003-04, Alan lăn xả trên khắp các điểm nóng trên sân, anh nỗ lực không biết mệt mỏi chỉ để cứu rỗi một Leeds United đang trên bờ vực xuống hạng và người hâm mộ tôn vinh Alan như tôn vinh một người hùng của sân Elland Road. Thế rồi cũng không thể tránh được việc Leeds United phải xuống hạng vào một ngày tháng năm 2004 khi anh nâng chiếc huy hiệu lên hôn trong tiếng nấc nghẹn ngào. CĐV của The Whites khi đó vẫn không thể ngờ đó là trận đấu cuối cùng của anh trong màu áo trắng.

Leeds bỗng chốc khủng hoảng, họ không đủ nguồn lực tài chính để trả lương cho cầu thủ con cưng. Và khi đó, chỉ có một ông lớn có thể đáp ứng được mức lương ấy – đối thủ không đội trời chung của CLB: Manchester United. Alan chọn Manchester là bến đỗ tiếp theo trong sự nghiệp của mình. Từ người hùng anh bỗng biến thành một Judas trong mắt người hâm mộ The Whites. Nhưng anh vẫn chấp nhận chia tay đội bóng anh từng gắn bó suốt những năm tháng tuổi trẻ mà không cần nhận lại số tiền CLB đáng ra phải đền bù cho mình.

  • Manchester United

23 tuổi, tiếp nối hai người đàn anh Cantona và Ferdinand – hai cựu cầu thủ của Leeds United, Alan được Sir Alex mang về sân Old Trafford theo bản hợp đồng 5 năm. Một chương mới trong sự nghiệp cầu thủ người Anh bắt đầu không thể hoàn hảo hơn: một cú vô lê tung lưới Arsenal trong trận tranh Siêu Cup tháng Tám 2004 và cũng với một cú vô lê nhưng ở chân không thuận, Alan hạ gục thủ môn của Norwich trong lần ra mắt sân Old Trafford, một khởi đầu hết sức hứa hẹn cho sự nghiệp của Alan trong màu áo United. 10 bàn thắng trong mùa bóng đầu tiên đã giúp anh giành được niềm tin của các cổ động viên của “Quỷ đỏ” và trở thành thần tượng mới nơi Nhà Hát.

Mùa giải 2004-05 trong chiến thắng 3-0 của United trước Southampton, sau cú va chạm khá mạnh, số 14 của Man Utd đã gặp phải một chấn thương, khuôn mặt bê bết máu, màu máu tưởng chừng đã nhuộm đỏ mái tóc bạch kim lãng tử. Hình ảnh đó có lẽ vẫn còn đậm nét trong tâm trí những người đã từng dõi theo anh. Cũng bởi tinh thần xông xáo và không ngại va chạm đã khiến Alan phải trả giá đắt. Những chấn thương liên tiếp ngay sau mùa giải thành công đầu tiên đã khiến anh không thể cạnh tranh một suất cho vị trí tiền đạo khi mà ở đội một có quá nhiều những cái tên sáng giá: Wayne Rooney trẻ trung, Ruud van Nistelrooy già dơ và cả Ronaldo tràn đầy năng lượng. Anh chấp nhận sự thay đổi của Sir để trở thành một tiền vệ trung tâm như tiền bối Roy Keane đã từng thành công. Không hề phật ý hay chán nản, Smudge thích ứng nhanh, bất chấp những chỉ trích để trở thành sự thay thế hoàn hảo khi tiền vệ lão tướng người Ireland gặp chấn thương. Đặc biệt vào cái đêm tháng 11, khi trước mắt anh là những ngôi sao kỳ cựu của Chelsea: Lampard, Essien và Makelele đồng thời cũng là những cái tên đình đám của bóng đá Châu Âu thời điểm đó, anh đã chiến thắng ở tất cả những pha tranh chấp tay đôi và nỗ lực kiểm soát bóng. Chiến thắng hôm ấy thuộc về United với bàn thắng của Fletcher nhưng anh mới là Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu.

Thế rồi, cái chân gãy trong trận gặp Liverpool năm 2006 đã cướp đi của Alan những gì tuyệt vời nhất mà có lẽ anh chưa bao giờ có cơ hội thể hiện dưới màu áo Quỷ Đỏ. 9 tháng xa rời sân cỏ là một ác mộng đối với Alan. Ở mùa giải 2006-07, mùa giải cuối cùng của anh tại Manchester United, cũng là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong màu áo Quỷ đỏ khi anh trở lại vị trí tiền đạo yêu thích bởi Ruud van Nistelrooy đã rời Old Trafford. Và “Người đàn ông bị bỏ quên đã quay trở lại!” – đó là câu mà BLV đã hét lên khi Alan lập công trong trận thắng lịch sử 7-1 trước As Roma tại trận tứ kết lượt về Champions League, đó cũng là khoảnh khắc xúc động đối với một cầu thủ vừa trở lại sau ác mộng chấn thương. Và mùa giải năm đó, Alan vinh dự được nâng cao chiếc cúp vô địch Premier League đầu tiên và duy nhất trong sự nghiệp của mình bởi sau đó chính anh và mọi người đều hiểu, anh không thể trở lại là một Alan quyết liệt, xông xáo và hiệu quả như xưa.

  • Sự nghiệp sau này

Lần đầu tiên là chiếc cúp vô địch Premier League cùng Man United, và lần thứ 2 là chiếc cúp vô địch Championship (hạng Nhất Anh) cùng Newcastle. Nhưng đi kèm chiếc cúp đưa Newcastle trở lại Premier League ấy, lại là một chấn thương kinh hoàng không kém.

Chấn thương trong trận derby Tyne-Wear với Sundeland ấy, như định mệnh, lại khiến cái mắt cá chân trái của người chiến binh ấy thêm lần tan nát. Thậm chí, nó còn tồi tệ hơn cả chấn thương lần trước, khi khiến những chiếc đinh kim loại vẫn gắn trong mắt cá ấy phải cong queo đi, xé tan cái mắt cá chân vốn đã mong manh đến tột độ.

Nhưng thậm chí đến chấn thương ấy cũng chẳng làm “Smudge” thôi bùng cháy. Từ Newcastle, đến MK Dons, rồi Notts County, khi mức lương chỉ còn 500 bảng mỗi tuần, Alan vẫn chưa bao giờ chịu bỏ cuộc, bỏ bóng đá. Cả sự nghiệp của mình, người chiến binh ấy chỉ khóc có một lần, trong màu áo Quỷ đỏ và trên Anfield.

4. Sự nghiệp quốc tế

Là một tuyển thủ trẻ của Anh ở nhiều cấp độ, Alan được gọi vào đội tuyển cho trận giao hữu với Ý vào tháng 11 năm 2000, nhưng sau đó lại bị loại khỏi đội hình. Anh đã ghi bàn ngay trong trận ra mắt trước Bồ Đào Nha vào tháng 9 năm 2002. Tại vòng loại Euro 2004 gặp Macedonia vào tháng 10 năm 2002, anh nhận thẻ đỏ đầu tiên sau pha vào bóng với Aleksandar Vasoski.

England forward Alan Smith (9) and defender Greg Vanney go up for a header during the first half of their international friendly match in Chicago, May 28, 2005. REUTERS/John Gress

Vào tháng 8 năm 2005, Alan đã bị chỉ trích sau khi rút khỏi đội tuyển Anh để chơi cho đội dự bị của Manchester United. Sau một thời gian dài vắng bóng trên đấu trường quốc tế, anh được triệu tập cho trận đấu giữa đội tuyển Anh B vào ngày 26 tháng 5 năm 2007 gặp Albania. Anh đã có pha lập công đem về chiến thắng 3-1 cho đội bóng.

5. Lời kết

Với những người coi bóng đá là một phần của cuộc sống thì mỗi cầu thủ họ yêu thích lại để lại ấn tượng sâu đậm trong họ theo một cách rất riêng. Alan không phải là mẫu cầu thủ hoàn hảo hay một ngôi sao sáng lẫy lừng nhưng cầu thủ này có một sức hút kỳ lạ. Sức hút ấy không chỉ nằm ở mái tóc bạch kim cùng khuôn mặt điển trai mà còn ở lối đá xông xáo, nhiệt huyết tựa như một chiến binh mỗi khi được tung vào sân. Trước khi khoác áo Quỷ đỏ, mọi người biết đến Alan như một cầu thủ tài năng nhưng thường xuyên có những hành động bồng bột như một đứa trẻ. Anh luôn luôn khao khát ghi bàn nhưng cũng sẵn sàng tung nắm đấm vào mặt người khác bất cứ lúc nào.

Con đường Alan đã đi có những khởi đầu tuyệt vời nhưng luôn để lại những nuối tiếc về sau. Đó là những cái nhìn ghẻ lạnh của các CĐV của Leeds hướng vào anh khi họ không hiểu sự tình, đó là những chấn thương cướp đi điều tuyệt vời nhất của một cầu thủ. Tuy vậy, những dấu ấn mà Alan để lại, trong đó có những bàn thắng, có cả máu và sự đau đớn, lớn hơn tất thảy là tinh thần chiến đấu quả cảm mà đâu đó ở Manchester United bây giờ, nhiều người vẫn còn mong ngóng một Alan như thế…

game bài 789club