Alan Shearer – “Gã cứng đầu” được cả nước Anh ngả mũ

Nếu được sinh ra cùng thời với những Ronaldo, Messi, Rooney… có lẽ Alan Shearer sẽ không “hoàn hảo” như cái cách anh từng thể hiện trên sân bóng, dù có thể anh vẫn trở thành một tiền đạo giỏi. Shearer là một dạng cầu thủ đúng nghĩa với tôn chỉ “chơi bóng” chứ không làm “trò hề” trên sân bóng, không tiểu xảo, không chiêu trò gây ức chế cho đối thủ. Đâu cần phải chơi cho “big four”, anh vẫn được ghi danh muôn thuở với tài năng siêu hạng của mình.

1. Sự nghiệp qua những con số

Cá nhân
  • Chiếc giày vàng vô địch châu Âu UEFA: 1996 
  • Đội vô địch châu Âu của giải đấu UEFA: 1996 
  • Nhóm ESM của năm: 1994-95 
  • Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA – Giải đồng: 1996 
  • Ballon d’Or – Vị trí thứ ba: 1996 
  • Chiếc giày vàng Premier League: 1994-95, 1995-96, 1996-97
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA: 1994-1995, 1996-1997
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA: 1993-94 
  • Cầu thủ xuất sắc nhất tháng của Premier League: tháng 11 năm 1994, tháng 9 năm 1998, tháng 12 năm 2002, tháng 10 năm 2003 
  • Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Premier League: 1994-95 
  • Giải thưởng FWA Tribute: 2001 
  • Hội trường danh vọng bóng đá Anh: 2004 
  • FIFA 100 
  • Nhóm PFA của thế kỷ: 2007
Blackburn Rovers F.C.
  • Ngoại hạng Anh: 1994-1995
Newcastle United F.C.
  • Ngoại hạng Anh:1996-1997(Á quân)
  • FA Cup: 1998(Á quân), 1999(Á quân)

2. Tiểu sử

Alan Shearer sinh ngày 13 tháng 8 năm 1970 tại Gosforth, Northumberland là một cầu thủ bóng đá người Anh. Shearer từng khoác áo đội tuyển Anh và 3 CLB Premier League: Southampton, Blackburn Rovers và Newcastle United.

3. Sự nghiệp CLB

  • Southampton

Từ khi còn nhỏ, Shearer đã mong muốn được thi đấu cho CLB bóng đá chuyên nghiệp Newcastle United. Khi anh 15 tuổi, đội hình trẻ của Newcastle đang tìm kiếm một thủ môn và Shearer đã cố gắng thử sức ở vị trí này mặc dù thế mạnh của anh là tấn công và ghi bàn. Ngay sau khi bị Newcastle từ chối, anh đã về đầu quân cho Southampton.

Shearer thi đấu 2 năm trong đội hình trẻ của Southampton. Trận đấu ra mắt trong màu áo Southampton vào năm 1986 khi đó anh mới 16 tuổi. Vào ngày 26 tháng 03 năm 1988, trong trận đấu với Chelsea, Shearer được tung vào sân từ ghế dự bị với tư cách là cầu thủ chuyên nghiệp, tuy nhiên anh đã không để lại nhiều ấn tượng trong lòng người hâm mộ.

2 tuần sau, Shearer có cơ hội ra sân trong đội hình chính thức và thi đấu cả trận khi Southampton gặp Arsenal. Kết thúc trận đấu, người hâm mộ của cả 2 CLB đều không tin vào mắt mình khi chứng kiến một cầu thủ 19 tuổi lập cú hat-trick vào lưới của đội bóng hàng đầu nước Anh. Kể từ đó, cái tên Alan Shearer luôn là tiêu điểm của báo chí.

Trong suốt mùa giải cuối cùng thi đấu cho Southampton, anh được HLV của Blackburn Rovers là Kenny Dalglish đặc biệt chú ý. Ông đã đề nghị Southampton mức giá 7 triệu USD để có được Shearer và CLB đã đồng ý.

  • Blackburn Rovers

Mùa giải đầu tiên của anh tại Blackburn bị đảo lộn tất cả, anh gần như không thi đấu ở nửa mùa giải đầu vì chấn thương dây chằng trong trận đấu với Leeds United vào 26 tháng 12 năm 1992. Nhưng sau đó Shearer đã ghi 16 bàn thắng trong 21 trận còn lại. Mùa giải đầu tiên kết thúc với đầy khó khăn với tiền đạo trẻ người Anh.

Ở mùa giải 1993-1994, anh đã ghi 31 bàn trong 40 trận. CLB đã kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai, sau MU. Anh cũng được danh dự được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất năm. Sự xuất hiện của Chris Sutton ở mùa giải 1994-95, Blackburn đã có một trong những cặp song sát đáng sợ nhất Premier League với biệt danh “the SAS” – Shearer And Sutton. Anh đã ghi 34 bàn trong 42 trận đấu và giúp Blackburn giành được danh hiệu vô địch PL vào đúng ngày cuối cùng của mùa giải. Đây là danh hiệu lớn nhất trong sự nghiệp thi đấu CLB của anh.

Mùa giải 1995-96 là mùa giải thất vọng của Blackburn khi chỉ đứng thứ 7 ở bảng xếp hạng PL. Shearer ghi được 31 bàn trong 35 trận đấu. Anh phải vắng mặt trong 3 trận đấu còn lại ở PL vì chấn thương của mình.

  • Newcastle United

Sau Euro 1996, Alan định đầu quân cho MU nhưng sau đó anh chuyển sang thi đấu cho Newcastle United với giá chuyển nhượng là 15 triệu bảng Anh, người đưa anh về Newcastle United không ai khác đó là Kevin Keegan. Shearer đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất vào thời điểm đó.

Mùa giải đầu tiên tại Newcastle, anh ghi 25 bàn trong 31 trận, giành được danh hiệu PFA Player of the Year. Anh giúp Newcastle có vị trí thứ 2 ở bảng xếp hạng mặc dù anh vắng mặt ở nhiều trận đấu vì chấn thương. Sau mùa giải ấy thì Keegan đã ra đi và thay vào đó là Kenny Dalglish.

Tháng 7 năm 1997, Shearer phải trải qua một cuộc giải phẫu mắt cá chân khi anh bị chấn thương ở trận gặp Everton, chấn thương này đã hạn chế phần lớn thời gian ra sân ở mùa giải 1997-1998 của Shearer. Anh chỉ ghi được 2 bàn thắng trong 17 trận và Newcastle phải ở vị trí thứ 13 tại bảng xếp hạng.

Mùa giải 1998-1999, anh đã ghi 14 trong 30 trân đấu. Shearer giúp Newcastle lần thứ 2 liên tiếp vào CK cúp FA gặp MU nhưng để thua 0-2 tại sân Wembley. Mùa giải kết thúc, Newcastle đứng ở vị trí thứ 13. Kenny Dalglish đã bị sa thải sau mùa giải thất vọng đó và thay vào vị trí HLV là Ruud Gullit.

Tuy nhiên, Shearer lại bị chấn thương và mất cả mùa giải 2000-2001. Anh chỉ ghi được 5 bàn trong 19 trận đấu. Mùa giải sau có vẻ khá hơn khi anh ghi được 23 bàn trong 37 trận đấu và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 4.

Trong mùa giải 2002-2003, Newcastle trở lại UEFA Champions League. CLB đã để thua cả ba trận đầu tiên tại vòng bảng nhưng đã thắng cả ba trận còn lại để vào vòng 2. Tổng cộng suốt mùa giải anh ghi 17 bàn trong 35 trận đấu.

Sau đó, Newcastle lại có cơ hội trở lại Champions League năm 2003 nhưng lại đánh mất cơ hội đó khi thua Partizan Belgrade trên chấm penalties ở vòng sơ loại và Shearer đã đá hỏng quả penalty của anh. Kết thúc mùa giải 2004-2005, anh chỉ ghi được 7 bàn trong 28 trận.

Vào ngày 17 tháng 4 năm 2006, khi chỉ còn 3 trận đấu cuối cùng của sự nghiệp đá bóng, Shearer đã phải bật khóc khi anh không thể thi đấu được nữa vì bị chấn thương đầu gối trong trận thắng Sunderland 4-1, anh ghi bàn thứ 206. Mùa giải cuối cùng trước khi anh từ giã sự nghiệp bóng đá, anh đã ghi 10 bàn trong 32 trận đấu.

4. Sự nghiệp quốc tế

Sự nghiệp quốc tế của Shearer bắt đầu vào năm 1990 khi anh được triệu tập cho đội hình U21 dưới thời Dave Sexton. Trong thời gian ở với đội tuyển, anh đã ghi được 13 bàn sau 11 trận. Đánh dấu trận ra mắt trong chiến thắng 2-0 trước Pháp vào tháng 2 năm 1992 bằng một bàn thắng, anh xuất hiện duy nhất cho đội B một tháng sau đó. Sau đó, Shearer không thể góp mặt thường xuyên trong chiến dịch vòng loại cho FIFA World Cup 1994 do chấn thương.

Euro 1996 trên quê nhà là một trải nghiệm ấn tượng hơn cho cả Shearer và ĐT Anh. Shearer đã không ghi bàn trong 12 trận và ngay cả thành tích ghi bàn tổng thể của anh cho đội tuyển cũng không quá ấn tượng, chỉ là 5 bàn sau 23 trận. Sau 3 trận ở vòng đấu bảng, tiền đạo người Anh đã có 4 lần điền tên lên bảng điện tử. Ở tứ kết, Anh vượt qua Tây Ban Nha ở loạt sút luân lưu sau 120 phút không có bàn thắng được ghi. Dù đã có bàn thắng thứ 5 tại giải đấu giúp Tam sư vươn lên dẫn trước Cỗ xe tăng Đức ở bán kết nhưng sau đó anh và các đồng đội đã không thể chiến thắng được sự lỳ lợm của đối thủ cũng trên loạt sút luân lưu cân não.

HLV mới của Anh Glenn Hoddle đã bổ nhiệm đội trưởng Shearer cho vòng loại FIFA World Cup 1998. Anh đã ghi tổng cộng năm bàn thắng trong vòng loại thành công của đội tuyển Anh.

Vào tháng 9 năm 1999, Shearer đã lập hat-trick duy nhất ở Anh trong vòng loại UEFA Euro 2000 trước Luxembourg. Điều này đã giúp Anh lọt vào trận play-off với Scotland. Anh tuyên bố rằng anh dự định sẽ giã từ bóng đá quốc tế sau giải đấu Euro 2000.

5. Lời kết

Alan Shearer đơn giản là một cầu thủ đúng chất Anh quốc, không màu mè như những người Nam Mỹ, không vạm vỡ như những anh chàng da màu. Anh đơn giản chỉ là sự đơn giản, xuất sắc bằng cái cách tận tụy chơi bóng trên sân.

Bài viết cùng chuyên mục